Như năm 2002, Đại tướng Võ Nguyên Giáp về thăm quê hương trước ngày Tết Độc Lập đúng 10 ngày, quần chúng trong huyện quyết định tổ chức lễ hội đua thuyền sớm hơn so với mọi năm
Trần Hoàng Minh Nghĩa, học sinh lớp 8A nghẹn ngào nói: "Chúng cháu rất kiêu hãnh được sinh ra và lớn lên tại làng An Xá, trên quê hương Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Nhìn cô nức nở, ông Võ Đại Hàm, người cháu gọi Đại tướng bằng ông thổn thức: "Với Đại tướng, quê hương là ắt.
Mỗi lần về thăm quê, Đại tướng thường bắt dừng xe ở xa cổng nhà rồi đi bộ vào thôn.
Tuy thế, Đại tướng cũng miêu tả sự tôn trọng các thầy thuốc đi theo. Về nhà, người lo cơm cháo cho Đại tướng là bà Trần Thị Vân (vợ ông Hàm).
Đại tướng có trí tưởng rất tốt, nhớ rõ gia cảnh từng người. Có mặt tại Nhà lưu niệm Đại tướng từ rất sớm, ông Hoàng Văn Hoảnh, cựu thanh niên xung phong thời chống Mỹ, ở Đội 5, thôn An Xá nức nở: "Từ 6-10 đến nay, dù biết ngày 12, 13 đến, linh cữu của Đại tướng sẽ được đón về chôn cất tại quê nhà, nhưng mọi người vẫn không thể đợi, rất nhiều người trong thôn đã lên xe đi Hà Nội để viếng Đại tướng.
Những huyền thoại, những kỷ niệm, những kỷ vật về Đại tướng tựa ánh trăng bao trùm khắp các vùng quê, từ bếp lửa gia đình đến công sở, từ ngổn ngang ruộng đồng sau bão đến con đường dẫn công nhân vào nhà máy, từ bến sông quê đến những chuyến tàu vào ga.
". Giữ trọng trách, bộn bề công việc, sinh tiền Đại tướng Võ Nguyên Giáp vẫn quan tâm đến nhiều lĩnh vực của đời sống xã hội, trong đó Đại tướng đã dành niềm ưu ái cho lực lượng Công an những địa phương ông đến thăm và làm việc. Khi ăn, Đại tướng hay kể những câu chuyện tếu để mọi người cùng vui.
Việc mà khi nào về thăm quê, Đại tướng cũng dành nhiều thời gian nói chuyện nhất với dân làng An Xá, là cách làm ăn để thoát nghèo, là nghề làm chiếu truyền thống, là đồng ruộng trũng sâu, là quê hương, đường làng hay bị chia cắt với các nơi trong mùa lũ.
Ảnh: Tư liệu. Theo ông Hàm, Đại tướng về thăm quê lần rút cuộc là năm 2004, lúc đó sức khỏe của Đại tướng đã không còn như trước nên tuân quan điểm thầy thuốc, Đại tướng không thể ở lại ngôi nhà của mình.
Nhưng, ông vẫn gọi các cháu trong họ hỏi thăm sức khỏe, việc đồng áng của từng gia đình, chỉ đến khi bác sĩ khuyên gìn giữ sức khỏe mới thôi.
Không có những phút mặc niệm, nhưng điều đó không có tức thị hình ảnh người anh hùng của dân tộc, người con ưu tú của quê hương không choán hết trái tim, khối óc người dân vùng bão.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp về thăm làng An Xá năm 2004. Dưới sông thuyền đua dậy sóng thì trên bờ cũng dậy sóng bởi tiếng reo hò "tung hô Đại tướng! Hoan hô Đại tướng!".
Quảng Bình những ngày sau bão số 10, nhiều trường vẫn chưa thể đón học trò đến trường. Đại tướng ân cần hỏi thăm sức khỏe, đời sống từng người. Trong ảnh: Đại tướng Võ Nguyên Giáp chụp ảnh lưu niệm với lãnh đạo và CBCS CA tỉnh Quảng Nam- Đà Nẵng năm 1989
Một lần về thăm quê, Đại tướng tâm can "Ra đi trên dòng sông Kiến Giang, làm sao mà quên được cảnh sông, núi hiền hậu và hùng vĩ. Mỗi khi ăn xong, Đại tướng muốn ăn thêm một cái bánh lọc, hay quả trứng lộn, ông thường hỏi quan điểm thầy thuốc: "tớ ăn thêm cái bánh này nữa được không?" và ông chỉ ăn thêm khi có sự đồng ý của bác sĩ.
Có người nhà bị tốc mái, cả vườn cây gãy đổ trong bão số 10 vẫn chưa khắc phục xong, thậm chí không đủ tiền xe, vậy mà vẫn vứt bỏ hết, ra thăm Đại tướng trong nước mắt. Nhắc đến vinh diệu này, bà Vân khóc nấc: "Là con cháu trong nhà nhưng lần trước hết nấu cơm cho ông ăn, tui run lắm, dù răng ông tôi cũng là một vị tướng.
Ngày lễ hội diễn ra, hàng vạn người đứng chật hai bên bờ sông Kiến Giang xem hội bơi, đón chào Đại tướng đứng trên canô chạy dọc sông, tay vẫy chào. Như hiểu được điều đó, ông bảo "bình thường cháu nấu răng thì chừ nấu như rứa thôi". Yêu kính Đại tướng, chúng cháu nghe lời thầy cô làm vệ sinh sạch sẽ đường làng ngõ xóm, dọn dẹp cây cành gãy đổ do bão, để mọi người đến viếng lễ tang khỏi buồn lòng.
Trần Vỹ Dạ. Lệ Thủy, kể, Đại tướng rất thích nghe điệu hò khoan Lệ Thủy nên mỗi lần Đại tướng về thăm quê, các văn nghệ sĩ thường tổ chức các buổi văn nghệ nhân dân hát điệu hò khoan quê hương để đón tiếp. ". Đại tướng tỏ ra rất ngon miệng khi dùng bữa dù đó là cá bống kho tộ, canh chua cá lóc, đĩa rau muống luộc, cà pháo muối.
Bên cạnh điệu hò khoan, Đại tướng đặc biệt rất thích lễ hội đua thuyền truyền thống của huyện thường được tổ chức vào ngày 2-9 hàng năm. Bà Võ Thị Lài, tuổi đã gần 80, cháu gọi Đại tướng Võ Nguyên Giáp bằng bác ruột, nghẹn ngào khóc kể bên bàn thờ Đại tướng: "Mỗi lần về thăm quê, chưa thấy tui là khi mô bác cũng hỏi, rồi cầm tay tui hỏi thăm sức khỏe, nay còn mô nữa bác ơi.
Quê hương và gia đình đã un đúc nên tư cách của tôi, quyết định con đường đi của tôi".
". Ông Hoàng Đại Hữu, nguyên giám đốc Nhà văn hóa H. ". Chính tình ái quê hương sâu đậm tình nghĩa đó mà hôm nay đi vào cõi vĩnh hằng Đại tướng vẫn nhắn nhủ đưa thân xác ông về với quê hương Quảng Bình.
Lần nào về quê, ít khi Đại tướng ở nhà khách mà về ở căn nhà gỗ của gia đình, rồi mời bạn đồng niên, bà con hàng xóm đến họp mặt nói chuyện. Như ông Bùi Hữu Đức,Bí thư Đảng ủy xã Lộc Thủy, thành viên ban chỉ đạo lễ tang của tỉnh cảm nhận "Đại tướng muốn được ủ hơi ấm của quê hương, được vui cùng niềm vui được mùa với bà con nông dân, lo cùng cái lo của người miền quê chân lấm tay bùn này.
". Gặp ai Đại tướng cũng tay bắt mặt mừng, ôm hôn thắm thiết và căn dặn vệ binh không được ngăn trở bà con, dân làng đến thăm.
Đại tướng là người anh hùng của dân tộc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét