Và giờ cũng thế
Món quà trẻ thơ. Em biết ngoài thời gian cho công việc. Anh như dành hết thời kì còn lại cho em. Em lại “xì-tin”. Lắng sâu. Những đêm hành binh nặng nhọc. Để hiện khi đã trở nên thiếu nữ.
Vì bộ đội thường chân chất. Bắt gặp những đôi bạn trẻ bên nhau. Những cuộc điện thoại.
Thế nhưng biết bao nhiêu là đủ. Như một chú mèo con tìm về nơi bình yên trong tâm hồn. Cứ thế tình của em và anh lớn dần qua những tin nhắn.
Những cuộc điện thoại. Anh biết không. Là bài hát nhớ mong da diết. Anh có biết lúc đó bất thần. Kỷ niệm là bài thơ anh gửi cho em. Những nỗi nhớ cứ da diết theo em trong suốt hành trình học tập giữa lòng thị thành.
QĐND - Thành phố Hồ Chí Minh những ngày cuối thu. Em chỉ cười: “Biết sao giờ. Dù thời gian không dài. Là luyện tập. Là sợi dây chuyền em đeo. Cho luyện tập ngoài thao trường. Ích kỷ. Em yêu vầng trán cao. Hơn 10 năm em đã tìm anh để đòi món quà đó. Phải không anh? Có những buổi chiều lang thang trên phố. Có nhẽ vì “trái dấu” nên hút nhau anh nhỉ? Mọi người bất ngờ khi em yêu anh.
Nhưng em sẽ nắm để sau em không là ai nữa! Một năm rồi anh nhỉ. Nhưng em vẫn cảm nhận được sợi dây kết nối chúng mình.
Đã có lúc em mệt mỏi muốn buông xuôi. Kể từ lúc anh nhẹ nhàng đặt lên môi em nụ hôn đầu thời con gái. Thèm một bờ vai vững chãi. Người lại ở Nam. Nghiêm nghị hơn. Em. Cũng là thứ bữa nay em đang cất giữ. Khi cồn cào. Vì màu xanh bình yên của Tổ quốc. Kỷ niệm là những tin nhắn. Em đang yêu và rất yêu anh lính của em! NGUYỄN THỊ KỲ DUYÊN.
Ít nói và vẫn bị em “bắt nạt” như ngày nào. Đêm tiến quân… Em. Đôi mắt buồn. Nước mắt. Anh ở xa em lắm. Nhớ cha. Cả những câu chuyện về đêm. Những khi đau ốm. Em lại nhanh nhảu. Đã lỡ yêu rồi”.
Yêu màu áo xanh anh mặc và cả những vất vả phong sương của người lính… Em vẫn ngày ngày lên giảng đường.
Em càng nhớ anh. Tự nhiên em lại nhớ vu vơ… Gửi tặng anh bức ảnh kỷ niệm chúng mình chụp tại khu du lịch Bà Nà Hills.
Hiền hòa. Ở xa thì không nói. Là nhớ nhung. Ai cũng nói chênh lệch tuổi tác. Trong em lại có thêm một nỗi nhớ. TP Hồ Chí Minh. Anh nhân từ. Anh gọi em là “chim sáo”. Có tình nhân ở bên chăm sóc. Anh thì rất chững chạc.
Em là cô bé vô tư. Ngoài kia phố sá đông vui. Anh với em là một sự tương phản hoàn toàn. Nụ cười… Trước anh. Cũng bởi thế nên em hay giận dỗi vu vơ. Cô gái 21 tuổi. Ấm ức khóc thầm. Phường 7. Ban đầu cũng chỉ là những cuộc trò chuyện điện thoại.
Vì những mưa gió thao trường. Em đã nghĩ anh là người đàn ông của đời em. Buổi trưa nhắc em ăn uống. Khi nhẹ nhõm. Và cũng được một năm rồi anh nhỉ. Giận hờn.
Nhớ lời anh hứa sẽ tặng em món quà bí mật. Nhớ những gì thân thuộc nơi mình đã sinh ra và lớn lên.
Ba năm gắn bó với thị thành mang tên Bác là ba năm em xa nhà. Trái tim em đang đập… vì anh! Một năm yêu nhau rồi anh nhỉ. Khi nước mắt chảy cũng là lúc trái tim em thổn thức mãi không thôi. Những ngày nghỉ lễ.
Em vẫn nói vui với anh rằng. Một năm yêu nhau mà số lần gặp đếm trên đầu ngón tay. Ảnh: Song Phương Em nhớ cái đêm cách đây gần một năm.
Trung thu. Thuốc thang… Nhưng anh có biết. Trái tim đập vì màu da rám nắng. Vì những phong sương khó nhọc. Nắng hanh hao trên những ngả đường tấp nập người qua lại… Em ước mình có anh ở đây. Nhưng “con tim có lý lẽ của riêng nó”. Em càng nhớ bàn tay rét mướt của anh. Anh cũng từng có mối tình. Yêu bộ đội khổ lắm. Dị biệt tính cách và đặc biệt anh là quân nhân.
Những đêm nô-en. Sợ sệt… và hạnh phúc. Anh biết không. Anh chững chàng hơn. Là những tấm hình chụp chung hai đứa. Trước em. Ai cũng nói với em rằng. Là nơi anh đó - anh lính của em. Dù chỉ qua internet. Là ngày thao trường.
Anh em hỏi han nhau sau nhiều năm xa vắng. Đứa ở miền Trung. Em trông đợi những cuộc điện thoại buổi sáng sớm gọi em thức dậy. Chỉ muốn anh là của riêng mình. Nước da sẫm màu. Quận Gò Vấp. Em là người đến sau trong cuộc thế anh.
Nhưng vẫn đôn hậu. Em vẫn mang theo lời hứa thời con trẻ ngày xưa. Nhưng em cảm ơn vì anh đã đến trong cuộc đời em. Là trực chiến. Ít nói. Nhớ mẹ. Mối nguồn cơn của em! Em nhớ cái thuở bé tơ. Miệng cười duyên. Lâu rồi thiên nhiên thành thói quen.
Ngang bướng. Em cũng muốn được như bao người con gái khác.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét