Anh nhắn sau nhé”… Tôi thông cảm. Người chị khích lệ tôi: “Ai cũng có một nửa của mình em ạ. Sao tôi vẫn chưa tìm được bờ bến hạnh phúc của riêng mình? Xem thêm: 20/10 với một cảm xúc buồn nhẹ với lũ con trai não ngắn! Katy san sớt bài viết của bạn về đời sống. Hạnh phúc. Nhưng rồi đột nhiên anh không còn chủ động nhắn tin cho tôi nữa. Hoặc “Anh đang đi làm. Anh chúc tôi một ngày vui vẻ.
Đừng xanh như lá. Em nhận lời”. Anh từng nhắn nhe thăm tôi cả sáng. Tôi thương anh rồi ư? Tôi có vội vàng quá không? Tôi có lãng mạn và viển vông quá không? Tôi còn nhớ Edison từng cầu hôn Mari: “Cô có ưng làm vợ tôi không? Tôi xin cô hãy nghĩ suy trong 5 phút”.
Hạnh phúc. Tôi nghĩ nếu thương mến nhau thì bộc lộ tình cảm dành cho nhau. Buổi tối trước khi ngủ. Cũng không biết quen bao lâu để tôi hỏi là hợp lý và cần bao nhiêu thời kì để “đồng chí” đáp em là chuẩn xác với tình cảm của mình. Xã hội tại đây. Chờ đợi… rồi thời kì càng về cuối ngày. “Tôi đi tìm một nửa của riêng tôi. Anh chúc tôi ngủ ngon. Mọi người thường nói tôi là cô gái dễ thương. Đâu phải chưa từng trải để thích ai không còn lý trí.
Nhưng có một người tôi trông mong mãi lại chẳng thấy đâu. Nếu “đồng chí” trả lời tôi rằng: “Tôi không phải một nửa của bạn”. Tôi sẽ vẫn cảm ơn anh. Và có thể suốt đời không tìm thấy. Tôi thực lòng. Cảm ơn đời và tiếp hành trình đi tìm một nửa của mình. Thậm chí cả những người mới gặp lần đầu… tôi cũng đều được họ thương mến.
Dù tôi rất buồn. Biết bao người đã theo đuổi tháng năm ngắn. Hay con gái. Rồi tôi chờ đợi… bữa nay (20/10) tôi nhận được cả rừng hoa và cơn mưa những lời chúc tốt lành. Dài. Đôi mươi. Đâu phải dễ dàng hễ cứ gặp là yêu. Nhưng trái tim tôi xao xuyến. Nếu chẳng có anh tôi đành sống vậy. Người phong túc.
Chiều. Hỏi chuyện ra mới ồ lên là “cũng có quen”. Vâng. Bạn tôi bảo rằng: “Khi một người đàn ông yêu. Và họ đã có một quyết định đúng đắn và sáng láng cho đến mãi về sau. Nhưng tình ái phải bắt đầu từ cả hai phía… Nếu có dịp gặp nhau. Chẳng kịp nhớ kỹ mặt nhau? Tôi vốn đâu phải người vội. Tôi cũng sẽ chỉ hỏi “đồng chí”: “Có phải duyên nhau thì thắm lại.
Khi tôi hỏi. Đá vô tình? “Đồng chí” bận cả trong nhiều ngày không nhắn được một cái tin thăm tôi ư. Sao Hỏa là hay sao Kim… đường đột xuất hiện trong thế cục “đồng chí”. “Anh đi làm đêm”. Người chiều chuộng… đủ cả. Người nhiệt liệt. Bồng bột. Thứ 3. Hình như tôi đã gặp phải gỗ. Lễ. Những người sống xung quanh.
Dù từ người con trai. Chẳng biết về nhau nhiều. Trái tim “đồng chí” đối với tôi là hoàn toàn băng giá. Thời gian ngắn ngủi. Anh thường đáp: “Mấy bữa nay anh bận nhiều công việc”. Tôi có một tâm hồn đẹp. Chẳng thể ngừng hy vọng và mường tượng ra bao nhiêu niềm hạnh phúc ở tương lai… Tôi có nên gọi đó là yêu? có lẽ nào người ta có thể yêu nhau chỉ qua lần đầu gặp gỡ.
Rồi thiên nhiên một ngày tình cờ tôi gặp một người xa lạ. Khi tôi vừa tỉnh. Tâm hồn xúc động. Đồng nghiệp. Không thấy mình thương nhớ ai. Đâu phải là rung động của tuổi 16. Nhưng có người may mắn ngay lần trước tiên đã gặp.
Có lẽ “đồng chí” nghĩ tôi từ hành tinh xa xôi nào đến. Nghĩa. Không lấy nửa của ai làm nửa của mình”. Lòng cứ nhủ lòng chờ. Tôi biết ở đời thương nhau được khó lắm. Tôi chẳng thể thôi nghĩ về “đồng chí” dù đã nắm kìm giữ và lý trí. Người tình thật. #. Nhưng tôi không thấy trái tim mình rung động trước ai.
Bạc như vôi”. Chúng mình đều là trí thức. Mari đáp: “Em không muốn ông phải chờ lâu đến thế. Sao “đồng chí” chẳng nói rõ với tôi một câu. Tôi hiểu nhân. Có người phải đợi đến lần gặp thứ 2.
… Chị tin em sẽ hạnh phúc vì chưng em xứng đáng”. Nỗi thất vọng trào dâng khiến tôi òa khóc. Thậm chí cả là ngày hôm nay cũng không? nghe đâu “đồng chí” thậm chí còn chẳng coi tôi là “Phụ nữ Việt Nam”.
Nhưng tôi chợt không kiểm soát được trái tim mình. Sao bạn bè. Cảm nhận tin tưởng. Họ chỉ chẳng thể làm được một điều gì đó khi họ không yêu”. Họ có thể tìm ra mọi lý do để có thể phân bua tình cảm của mình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét